Dân Trung Quốc khổ vì luật lệ lạ đời của các "ông trời con"

Cái này giống VN ta quá. ah quên, vn ta có vẻ hơi giống ông anh, nhung chắc cũng không kém ông anh là mấy.
Vào tháng 4 năm 2009, cả nước Trung Quốc đã chê cười cán bộ lãnh đạo ở Hồ Bắc sau khi họ ra lệnh cho nhân viên các xí nghiệp quốc doanh mỗi người phải mua 23 ngàn bao thuốc lá do một công ty ở Hồ Bắc sản xuất, để kích thích kinh tế địa phương. Ở Trung Quốc, cán bộ địa phương muốn làm gì thì làm nên mới có nhiều luật lạ đời như

Nhậu cho say, ra đường gặp xe phải chào, phải đi thăm di tích cho đủ chỉ tiêu, phụ nữ độc thân phải chứng minh còn trinh tiết nếu muốn được bồi thường nhà đất bị nhà nước trưng thu… hàng trăm thứ ách vừa nhiêu khê vừa lạ lùng mà chính quyền địa phương Trung Quốc áp đặt lên cổ người dân và cán bộ cấp thấp. Le Courrier international tổng hợp các bài phóng sự của nhà báo Mỹ Sharon LaFraniere và hai đồng nghiệp Trung Quốc tại Bắc Kinh.

Sự kiện mới nhất làm tràn ly nước đầy là học sinh ở Lạc Lăng mà báo chí chính thức không nói rõ là thuộc tỉnh nào vừa được chính quyền địa phương dạy là khi ra đường gặp xe phải chào theo kiểu nhà binh. Theo giải thích của chính quyền thì đây là phương pháp làm giảm tai nạn giao thông và dạy trẻ con lể phép. Nhưng với hàng ngàn phản ứng chế giễu trên các mạng internet, thì giải pháp này không được lòng người. Một người dân phẫn nộ : "chỉ có loại cán bộ ngu ngốc mới bắt trẻ con làm chuyện ngược đời thay vì nâng nhẹ mặt đường cảnh báo tài xế sắp chạy ngang trường học".

Trung Quốc không phải là quốc gia duy nhất có nạn quan liêu. Vấn đề là tại nước này, cán bộ làm bậy không chịu trách nhiệm trước pháp luật mà chỉ có thể bị Đảng hạ tầng công tác mà thôi.

Do vậy, công kích chính quyền địa phương tại Trung Quốc đã trở thành một môn thể thao quốc gia. Bây giờ đến lược nhiều tờ báo nhà nước tham dự. Tuy báo chí chính thức không bao giờ nêu rõ địa danh hay nguồn gốc của các "sắc chỉ" lạ thường này. Nhưng thường thường, công kích sẽ mang lai kết quả. Cụ thể vào tháng 4 năm ngoái, chính quyền huyện Công An, ở Hồ Bắc đã bị cả nước chê cười sau khi cán bộ lãnh đạo ra lệnh cho nhân viên các xí nghiệp quốc doanh mỗi người mỗi năm phải mua 23 ngàn bao thuốc lá do một công ty địa phương sản xuất, nếu không sẽ bị phạt tiền. Họ giải thích là để kích thích kinh tế địa phương. Sau nhiều tuần lễ bị chế giễu trên mạng, chính quyền địa phương, cũng qua mạng internet thông báo ngẵn ngũi : "Chúng tôi hủy bỏ lệnh này".

Cũng trong tỉnh Hồ Bắc, một huyện khác cũng phải rút lại một "sáng kiến" tương tự. Để làm tăng doanh số một hãng làm rượu manh, chính quyền buộc công nhân viên phải mua "bạch tửu" mỗi năm 300 ngàn đôla. Theo tính toán của một tờ báo loan tãi tin này, thì để đạt chỉ tiêu này, mỗi nhân viên phải mua mỗi ngày ba chai rượu mạnh.

Cũng trong năm ngoái, một huyện ở tỉnh Quý Châu ra lệnh cho mỗi cơ quan phải huy động nhân viên đi tham quan một "di tích hoang phế" sau cho đủ chỉ tiêu 5 ngàn lượt người trong hai tháng. Hậu quả là nhân viên phải thuê xe khách đi 30 cây số đường làng, sau đó thuê xe đạp đi thêm 15 cây số đường rừng. Theo tường thuật của báo Quảng Châu, thì các cơ quan đóng cửa để cho nhân viên lấy ngày nghỉ đi làm du khách. Một tháng sau, lệnh này được hủy bỏ.

Theo các nhà phân tích, những hành động lạ đời trên đây phát xuất từ sự thiếu khả năng của cán bộ đảng nắm chính quyền địa phương. Những viên chức điều hành 637 ngàn ngôi làng ở Trung Quốc dường như có xu hướng muốn làm gì thì làm. Một chủ tịch huyện ở đông bắc Trung Quốc dám phạt nông dân trong huyện một số tiền tương đương với 73 đôla Mỹ nếu họ cắt một cây ngô mà không xin phép. Một thí dụ khác làm người đọc thấy rõ hơn tính "siêu việt" của thành phần mà Mao Trạch Đông gọi là đầy tớ của dân : cho đến năm 2005, một chủ tịch Ủy ban Nhân dân cấp xã ở Trùng Khánh buộc các phụ nữ độc thân phải xét nghiệm trinh tiết trước khi các nạn nhân nộp đơn xin nhà nước bồi hoàn nhà đất bị trưng thu.

"Lưu Hiểu Ba : chế độ cộng sản Trung Quốc rạn nứt"

Tương lai một chế độ như thế sẽ ra sao ? Bài xã luận của nhà báo Hong Kong Willy Lam với tựa đề "Lưu Hiểu Ba và nhóm đặc quyền Trung Quốc" không đi vòng vo : "mọi biện pháp đàn áp của chế độ không cứu được một bộ máy độc tài và nứt rạn". Lời nhận định này là của giáo sư Lưu Hiểu Ba, đồng tác giả Hiến Chương 08 kêu gọi cải cách, bị chính quyền Trung Quốc tuyên án 11 năm tù ngay vào ngày Chúa Giáng sinh, ngày mà công luận Tây phương ít quan tâm đến thời sự quốc tế . Do lời dự báo này và những phân tích sau đây mà nhà dân chủ bị 11 năm tù : "cái gọi là lòng yêu nước chính thức mà Đảng Cộng sản vinh danh chẳng qua là họ yêu cầu nhân dân yêu thương một chế độ và một đảng độc tài".

Nhà ly khai xác quyết "tương lai của nước Trung Hoa không tùy thuộc vào những cái lệnh độc đoán phát xuất từ giới cầm quyền mà sẽ được quyết định từ những lực lượng mới càng ngày càng phát triển trong nhân dân".

Ngày tuyên án, hàng ngàn thông điệp điện tử đã xuyên thủng hàng rào lửa internet Trung Quốc, cổ vũ, vinh danh người anh hùng . Trước cử tòa án, bất chấp lệnh cấm của công an, hàng chục nhà dân chủ ký tên vào Hiến chương 08 tình nguyện xin vào nhà giam với thần tượng của họ.

Người vợ của nhà ly khai cũng tuyên bố cứng cõi : "Tôi giữ vững niềm tin như chồng tôi". Nhắc lại một câu nói của Mao Trạch Đông "một tia lửa nhỏ có thể đốt cháy một cánh đồng" nhà báo kiêm giáo sư đại học Nhật Bản và Hong Kong Willy Lam kết luận : Thái độ chà đạp công lý của chế độ Trung Quốc, cộng với bất công xã hội, phân hóa giàu nghèo, đã làm cho người dân bị chèn ép bấy lâu nay càng ghê tởm hơn. Do vậy thủ đoạn "sát kê dọa hầu" giết gà nhát khỉ, của Bắc Kinh lần này sẽ không hiệu quả. Dù chính quyền Hồ Cẩm Đào đã chi ra nhiều ngàn tỷ đồng để tăng cường bộ máy công an chính trị, nhưng dấu hiệu rệu rã của chế độ đã lộ rõ với hơn 10 ngàn người ký vào Hiến Chương 08, với cuộc bạo loạn ở Tân Cương, không kể trong năm qua có hơn 100 ngàn cuộc biểu tình chống chính phủ.

Iran : chế độ hồi giáo trong ngõ cụt.

Có lẽ trào lưu của xã hội con người là tiến tới tự do dân chủ bất chấp nghịch cảnh: "người dân Iran đang tổ chức kháng chiến". Đó là hồ sơ chính trị quốc tế của tuần báo Le Courrier International, theo đó, tại Iran, cuộc kháng chiến chống lại chế độ độc tài đang được tổ chức lại. Tờ báo điểm lại tình hình chính trị tại nước này 6 tháng gần đây, đặc biệt đưa một loạt bài phản ánh các quan điểm khác nhau, kể cả quan điểm thân chính quyền Iran, về cục diện hiện tại ở quốc gia này.

Từ nhiều tháng nay, phong trào phản kháng bùng lên trên khắp cả nước, các hành động bất tuân dân sự ngày càng nhiều thêm. Đối diện với chính quyền, nhiều người đối lập muốn phong trào phải quyết liệt hơn nữa. Thái độ này không được ông Mir Hossein Moussavi, ủng hộ. Thủ lĩnh của phong trào đối lập lựa chọn sự đối thoại, bất chấp thái độ không sẵn sàng của giáo chủ Ali Khamenei.

Theo nhận định của tờ Wall Street Journal, phong trào dân chủ hiện nay tại Iran liên kết được ba đặc điểm của một cuộc cách mạng nhung : phi bạo lực, không gắn liền với một học thuyết không tưởng và mang tính bình dân, với tính chất linh hoạt về tổ chức và việc trao đổi thông tin dựa vào mạng Internet. Tuy nhiên, trong bối cảnh hiện nay, khi chính quyền liên tục sử dụng bạo lực tàn khốc để đàn áp phong trào, với việc thẳng tay sát hại ngay giữa ban ngày những người biểu tình ôn hòa, có quan điểm yêu cầu phong trào cần phải được tổ chức chặt chẽ hơn, với một đường lối lãnh đạo nghiêm ngặt hơn.

Các phản kháng có tổ chức mang tính địa phương vẫn tiếp tục với nhiều hình thức khác nhau. Trên các mái nhà, vào đêm, có thể nghe thấy những tiếng hô làm chính quyền tức giận: « Hussein vĩ đại, Hussein Moussavi vĩ đại ; Mahdi vĩ đại, Mahdi Karoubi vĩ đại ».

Hussein là tên người cháu của nhà tiên tri Mohamet, bị phái Sunnit giết năm 680. Năm này được coi là khởi đầu cho sự ra đời của nhánh Hồi giáo Chiit, nhóm Hồi giáo chiếm đa số tại Iran. Mahdi là đấng cứu chuộc mà người Chiit mong đợi. Còn Moussavi và Karoubi là tên của hai nhà lãnh đạo đối lập.

Theo nhật báo Jomhouri Islami, thể hiện quan điểm của phái cứng rắn nhất trong chính quyền Iran, do chủ tịch Nghị viện Iran lãnh đạo, cho rằng, mặc dù nhiều người thuộc phong trào đối lập muốn thay thế chế độ « Cộng hòa Hồi giáo » bằng một chế độ « Cộng hòa », thì về cơ bản những thủ lĩnh của phong trào đối lập vẫn còn tin tưởng vào các nguyên tắc nền tảng của chế độ Cộng hòa Hồi giáo và vào sự lãnh đạo của nguyên tắc velayat-e faghih do cách mạng hồi giáo 1979 xác lập, theo đó người đứng đầu tôn giáo trực tiếp lãnh đạo chính quyền hoặc kiểm soát và có quyền phủ quyết các quyết định của chính quyền.

Theo Viện nghiên cứu chính trị cận đông tại Washington, ngay cả "đạo Hồi cũng sẽ không bảo vệ giới chức sắc lãnh đạo tôn giáo". Kể từ khi nước Cộng hòa Hồi giáo Iran thành lập (1979), chính phủ có toàn quyền trong lĩnh vực tôn giáo, tuy nhiên, chế độ này đã không quản lý được tất cả các hoạt động liên quan đến các lễ tôn giáo. Giới trẻ Iran đã dần dần chuyển các nghi lễ này thành các cuộc hội hè vui chơi, điều đi ngược lại sự cấm đoán nghiêm ngặt của giáo lý Hồi giáo. Giới giáo sĩ cấp dưới, vốn ủng hộ Phong trào Xanh, có thể cho phép dân chúng biến các lễ hội thành những dịp tập hợp đông người, là sức mạnh đã từng dẫn đến việc chính quyền quân chủ Chah bị lật đổ cách đây 30 năm.

Trong khi đó, chính quyền của tổng thống Ahmadinejad, dựa vào lực lượng Vệ binh cách mạng, muốn duy trì một trật tự quân sự. Trong con mắt của người Chiit, Teheran có vai trò giống như Vatican đối với người Công giáo. Ông Ahamadinejad đã khéo léo tranh thủ được các tình cảm tôn giáo. Trong cuộc can thiệp của Mỹ vào Irak năm 2003, Teheran đã thể hiện như là người che chở cho nhánh tôn giáo này. Tờ Boston Globe cũng cảnh báo, các trừng phạt quốc tế đối với Iran có khả năng làm hại người dân và làm vững thêm chế độ.

Theo Iranian.com, một trang web được nhiều người Iran sống tại Bắc Mỹ truy cập nhất, Phong trào Xanh cần phải có được những người lãnh đạo có ý chí thay đổi chế độ để thiếp lập một nền dân chủ thực sự, chứ không thể trông mong gì vào sự thay đổi trong khuôn khổ Hiến pháp 1979, về thực chất là hết sức độc đoán. Trong khi, Raha Sabz (trang web của Phong trào Xanh) cho rằng những người Iran cần tiếp tục các biểu tình hòa bình, duy trì thái độ bất tuân dân sự và mở đường đón nhận cả những người vốn đứng về phía chính quyền đàn áp nhân dân.

Cuối cùng để tìm hiểu vì sao Yemen trở thành mặt trận mới chống khủng bố quốc tế của Hoa Kỳ, quý thính giả có thể tìm đọc bài phân tích trên mạng Asia Times Online với tựa đề : Cuộc phiêu lưu của Obama tại Yemen là nhắm vào Trung Quốc (Obama’s Yemeni Odyssey targets China), chận trước âm mưu của Bắc Kinh thiết lập căn cứ hải quân để bành trướng sức mạnh quân sự và ảnh hưởng kinh tế chính trị trong khu vực chiến lược từ Ấn Độ Dương đến bán đảo Ả rập đến tận châu Phi. Trong thế cờ này, theo tác giả bài báo, Hoa Kỳ không đơn phương hành động mà sẽ phối hợp với Ấn Độ và Israel chận đường Trung Quốc tại Yemen và châu Phi.

Chanos, nhà đầu tư hàng đầu - dự báo về cú sụp đổ của Trung Quốc

Edward Helmore

Ngày 8-1-2010


James S. Chanos, một trong những nhà đầu tư hàng đầu của Mỹ, người đã tạo nên một cơ ngơi hàng tỉ đô la từng nhìn thấy trước sự sụp đổ của hãng Enron, nay ông tin là mình đã nhận diện ra một tập đoàn lớn trên toàn cầu sắp tới sẽ sụp đổ chính là Trung Quốc.

Chanos cảnh báo rằng nền kinh tế được kích thích đến mức cường điệu của Trung Quốc đang hướng tới sự sụp đổ – không phải là sự tăng trưởng bền vững mà hầu hết các kinh tế gia khắp nơi tin là sẽ giúp đưa nền kinh tế toàn cầu thoát khỏi cơn suy thoái.

Ông Chanos, 51 tuổi, người có công ty đầu tư với số vốn lớn có tên là Kynikos Associates, đặt trụ sở tại New York, quản lý 6 tỉ đô la, cho rằng khu vực bất động sản nổi lên nhanh của Trung Quốc đang phình to với tình trạng đầu cơ tài chính và trông giống như “Dubai gấp 1.000 lần – hoặc còn tệ hơn nữa”.

“Bong bóng kinh doanh thể hiện rõ nhất do tình trạng cho vay tín dụng quá mức, chứ không phải là dư thừa giá trị”, ông nói với đài CNBC như vậy. Và không đâu việc cho vay tín dụng vượt quá mức lại lớn hơn là ở Trung Quốc”.

Các chuyên gia dày dạn kinh nghiệm của Trung Quốc đã gạt bỏ những mối quan ngại của Chanos, khi họ nói rằng ông ta chỉ bắt đầu nghiên cứu về nền kinh tế Trung Quốc vào cuối mùa hè năm ngoái và có lẽ đã không có đủ kiến thức cần thiết để có được những tuyên bố to tát một cách nghiêm túc như thế.

Đương nhiên Chanos không phải là người duy nhất tin rằng gói kích thích kinh tế cùng với việc ngân hàng cho vay tiền một cách vô tội vạ của Trung Quốc đang tạo ra những nhu cầu không có thật, điều này có thể dẫn đến sụp đổ sau này. Nhưng một trong những tiếng nói mạnh mẽ nhất của ông là về vấn đề này. “Người Trung Quốc”, ông đã cảnh báo mới đây, “đang gặp nguy hiểm trong việc sản xuất một lượng hàng hóa khổng lồ mà lượng hàng hoá này sẽ không thể bán đi được”.

Chanos nói rằng ông đã tìm thấy định nghĩa có tính triết học của mình trong một cuốn sách có tựa đề The Contrarian Investor. Sau khi tập đoàn Enron sụp đổ vào năm 2001, ông đã ra điều trần trước Quốc hội. Ông đã giải thích rằng hãng của ông tìm kiếm những công ty đưa ra những con số lợi nhuận trông có vẻ nhiều hơn sự thật, là những nạn nhân của một kế hoạch kinh doanh sai lầm hoặc đã dính líu vào “hành vi gian lận rõ ràng”.

Chanos sẽ phải bổ sung cho những ý niệm và mối quan ngại của mình vào cuối tháng này trong một buổi nói chuyện tại trường Đại học Oxford.


Hiệu đính: N.T.

Bản tiếng Việt © Ba Sàm 2009

"Họa không gì lớn bằng không biết thế nào là đủ"

Tác giả: GS. TƯƠNG LAI

Nhân đọc những phát biểu của ngài Đại sứ Trung Quốc tại cuộc họp báo vừa rồi bỗng thấy bật ra câu nói trên của Lão Tử, người Trung Quốc vốn đã vùi sâu trong ký ức.

Đã có một thời người ta tụng ca một câu khác, câu "đấu tranh với người khác là niềm vui vô hạn". Chính câu nói mang tính "nguyên lý" ấy đã đem đến tai họa khủng khiếp cho nhân dân Trung Quốc: 20 triệu người chết, 100 triệu người bị đấu tố trong cuộc "đại cách mạng văn hóa", và trước đó, trong cuộc "đại tiến vọt" đã có 37,55 triệu người chết*, cho nên khi nêu lên "kinh nghiệm quý báu nhất rút ra trong tiến trình 60 năm quan hệ Trung - Việt", ngài Đại sứ Trung Quốc rút ra bài học "Hợp tác sẽ phát triển, đấu tranh sẽ thất bại" thì quả thật là chí lýChắc ngài Đại sứ ngoài cái nghĩa "đấu tranh" nói trên còn muốn hàm nghĩa khái niệm "đấu tranh" với chuyện đấu đá nội bộ ở những cuộc tranh bá đồ vương đẫm máu diễn ra triền miên trong lịch sử Trung Quốc, hoặc là những cuộc xua quân đi xâm lược nước người rồi phải thất bại rút quân, thậm chí phải chui vào ống đồng sai quân khiêng chạy. Với nghĩa đó thì quả thật "đấu tranh" sẽ chỉ đem lại thất bại.

Vì rằng, trong bối cảnh của một thế giới mới, cho dù có cả "một vạn lý trường thành dưới mặt đất" để giấu vũ khí hạt nhân, thì Trung Quốc, theo xu thế chung của thời đại, muốn hiện diện trước con mắt của nhân dân thế giới, trước hết là nhân dân các nước Đông Nam Á như một nước yêu chuộng hòa bình, hữu nghị và đáng tin cậy.

Thế nhưng, nếu "đấu tranh" chống lại sự xâm phạm chủ quyền lãnh thổ quốc gia, để bảo vệ sự làm ăn của ngư dân trên vùng lãnh hải của mình, thì không thể thất bại được.

Trong cuộc đấu tranh đó thì đấu tranh trên mặt trận ngoại giao là cực kỳ quan trọng. Ở đây lại phải nhớ lời răn của Khổng Tử "Bất nghịch trá, bất ức tín, ức diệt tiên giác giả, thị hiền hồ" (Không tiên liệu rằng người ta gạt mình, đừng ức đoán rằng người ta không tin mình, biết được ngay như vậy là [người] hiền đấy) {Luận Ngữ - Thiên Hiến Vấn}. Và Khổng Tử lại cũng nhắc nhở học trò của mình rằng"Cứ chính trực mà báo oán, và lấy đức mà báo đức". Nguyên văn câu ấy cũng trong thiên Hiến Vấn vừa dẫn, như sau: "Hoặc viết: "Dĩ đức báo oán hà như? Tử viết: "Hà dĩ báo đức? Dĩ trực báo oán, dĩ đức báo đức" (Có người hỏi: "Lấy đức mà báo oán, nên không? Khổng Tử đáp: "Thế thì lấy gì báo đức? Cứ chính trực mà báo oán, và lấy đức mà báo đức).

Chính vì thế, nhân dân Việt Nam thật ấm lòng với câu nói đầy tình nghĩa của ngài Đại sứ: "Là láng giềng, là đồng chí, anh em, hai nước có 100 lý do để hợp tác và không có một lý do nào làm hỏng quan hệ Trung - Việt". Cũng chính vì điều ấy, nhân dân Việt Nam sẵn lòng đặt sang một bên những sự kiện của quá khứ đau buồn về cuộc chiến tranh biên giới năm 1979.

Chính vì "có 100 lý do để hợp tác và không có một lý do nào làm hỏng quan hệ Trung - Việt" cho nên nhân dân Việt Nam, một dân tộc đã từng trải qua đêm đen khủng khiếp của nghìn năm Bắc thuộc, để rồi trong suốt một nghìn năm tiếp theo phải thường trực đương đầu với âm mưu bành trướng của các triều đại phong kiến từng thống trị nhân dân Trung Quốc, quyết tâm giữ gìn mối quan hệ Việt -Trung tốt đẹp, để được sống trong hòa bình mà xây dựng đất nước.

Nhân dân Việt Nam luôn ghi trong lòng mình sự giúp đỡ vô cùng to lớn và quý báu của nhân dân Trung Quốc cho cách mạng Việt Nam và cho hai cuộc kháng chiến trường kỳ chống thực dân Pháp và đế quốc Mỹ xâm lược. Ngày nay, trong sự nghiệp hội nhập để phát triển, Việt Nam, một nước không lớn, ở cạnh một nước láng giềng khổng lồ, nếu giữ được mối tình hữu nghị "núi liền núi, sông liền sông" thì đó là một lợi thế mà nhân dân Việt Nam hiểu rất rõ. Vì thế, chắc chắn là Việt Nam không vì bất cứ một lý do chủ quan nào mà không ra sức vun đắp cho tình hữu nghị quý báu đó.Và đúng như ngài Đại sứ nói: "trong gia đình dù là vợ chồng cũng có khi cãi nhau", chỉ đáng tiếc là, có những việc không thể coi là chuyện vợ chồng cãi nhau, ví như: theo thống kê của Bộ chỉ huy bộ đội biên phòng Quảng Ngãi, từ đầu năm đến nay, phía Trung Quốc đã bắt giữ 17 tàu cá với khoảng 210 ngư dân huyện đảo Lý Sơn và xã Bình Châu, huyện Bình Sơn trong lúc hành nghề và trú bão trên vùng biển Hoàng Sa.

Trước áp lực của công luận, họ phải thả 13 tàu cá cùng 210 ngư dân về Quảng Ngãi nhưng vẫn còn 4 tàu cùng nhiều trang thiết bị, ngư cụ, thủy sản bị tạm giữ ở Hoàng Sa, ước tổng giá trị gần 8 tỷ đồng. Chỉ trong 6 tháng đầu năm 2009, đảo Lý Sơn, Quảng Ngãi có 6 tàu cá bị tàu Ngư Chính của Trung Quốc bắt giữ để rồi đòi tiền chuộc trên 1 tỷ đồng!

Có thể hành động đòi tiền chuộc này chỉ là những hành động "vô kỷ luật" khiến có thể phá hỏng "đại cục", chứ một nước lớn như Trung Quốc thì đâu thèm số tiền cỏn con như bọn cướp biển Somali mà Chính phủ Trung Quốc đang gửi chiến hạm viễn dương đến để phối hợp trừng trị.

Có lẽ chuyện này cần phân tích theo hướng mà giáo sư Ramses Amer (Thụy Điển): tất cả những động thái trên Biển Đông, bao gồm việc bắt bớ, đánh đập, đâm chìm tàu cá của ngư dân Việt Nam bằng những "tàu lạ" với những động thái rất quen gần đây của Trung Quốc, đều gắn với việc Việt Nam đăng kí thềm lục địa mở rộng lên LHQ khiến Trung Quốc bất ngờ. Vì vậy theo GS Ramses, bản chất của vấn đề ngư dân là câu chuyện chủ quyền, vấn đề chính trị, ngoại giao.

Về bản chất, những vấn đề trên đều nằm trong một công thức tổng hợp mà suốt 20 năm qua, Trung Quốc thường xuyên vận dụng để thực hiện tham vọng của mình: hướng vào việc thiết lập chủ quyền của họ đối với biển Đông trên thực tế (de facto), mặc dù về mặt pháp lý (de jure) điều này không biện hộ được.

Cho nên, đúng như ngài Đại sứ đã nói: "Làm thế nào giải quyết vấn đề đó cũng nêu ra thách thức to lớn đối với ý chí và thiện chí, trí tuệ và khả năng giải quyết vấn đề này". Đúng là một thách thức to lớn về thiện chí. Nhưng đối chiếu với lời nhắc nhở của Đức Khổng Tử vừa dẫn ra ở trên "Hoặc viết: "Dĩ đức báo oán hà như? Tử viết: "Hà dĩ báo đức? (Có người hỏi : "Lấy đức mà báo oán, nên không? Khổng Tử đáp: "Thế thì lấy gì báo đức?) e phải được trao đổi lại với ngài Đại sứ.

Là một nước lớn với tham vọng vươn lên siêu cường, ngân sách dành cho quốc phòng cao ngất ngưởng chỉ sau Mỹ, lại cứ một mặt ra sức thực hiện cái công thức tổng hợp ấy mà lại cho rằng đó chỉ là chuyện "cãi nhau trong gia đình", rồi nhẹ nhàng mà rằng "Đây là vấn đề giữa anh em chúng ta" thì nghe sao đặng!

Ngài Đại sứ lại khuyên: "Nếu điều kiện chín muồi, hai bên giải quyết được vấn đề, chắc chắn sẽ thúc đẩy phát triển quan hệ hai bên chúng ta. Nếu điều kiện chưa chín muồi, làm cản trở cho quan hệ hai nước thì điều cần phải làm và nên làm là gác lại vấn đề".

Chao ôi, Mạnh Tử đã dặn học trò : "cái gì mình không thể nói rõ ràng thì đừng tìm ở lòng mình; cái gì không nhận thấy trong lòng mình thì đừng cầu ở khí lực mình [Mạnh Tử. Chương "Công tôn Sửu thượng"] Vậy thì, "nếu điều kiện chưa chín muồi...thì điều cần phải làm và nên làm là gác lại vấn đề".

Gác đến bao giờ khi mà thi thoảng lại rộ lên chuyện ngư dân Việt Nam bị đánh đuổi, bị đe doạ, bị bắt giữ?

Và gác đến bao giờ khi Trung Quốc ngang nhiên tổ chức các hoạt động du lịch tại đảo Hoàng Sa, Bí thư Tỉnh ủy Hải Nam nói với các nhà báo hôm thứ Tư vừa rồi: "Chúng tôi sẽ phát triển du lịch, kinh tế và xã hội trên vùng đất và đại dương thuộc chủ quyền của Trung Quốc. Tôi không nghĩ phát triển kinh tế tại đảo Hải Nam sẽ ảnh hưởng đến nước khác". Trung Quốc nói năm 2010 sẽ là năm mở màn xây dựng Đảo du lịch quốc tế của Hải Nam và đừng quên rằng, họ đã đặt hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa dưới quyền hành chính của đảo Hải Nam. Liệu đây có phải là thực hiện lời nói tốt đẹp của ngài Đại sứ: "xuất phát từ đại cục, cầu đồng, tồn dị"?

Đặt những hành động vào trong "đại cục" thì không thể gọi hành động ấy là "cầu đồng, tồn dị" được.

Ở đây, có lẽ cần ôn lại lời răn của Lão Tử: "Họa không gì lớn bằng không biết thế nào là đủ, hại không gì bằng tham muốn cho được nhiều [đi chiếm nước người], cho nên biết thế nào là đủ và thỏa mãn về cái đủ đó thì mới luôn thấy đủ" [Lão Tử. "Đạo đức kinh". Thiên hạ, mục 46]. Phải trên tinh thần đó mới có thể nói được như ngài Đại sứ: "xuất phát từ đại cục, toàn cục và lợi ích căn bản của nhân dân hai nước, tạm gác lại tranh chấp, không làm ảnh hưởng đến sự phát triển bình thường, thuận lợi của quan hệ hai nước", mới nói được "cầu đồng, tồn dị".

Và vì vậy, đúng như người phát ngôn Bộ Ngoại giao Việt Nam đã tuyên bố: điều đó "vi phạm nghiêm trọng chủ quyền của Việt Nam, chỉ gây thêm căng thẳng và làm cho tình hình phức tạp thêm".

Quên hẳn đi, để chỉ nhớ lời ngài Đại sứ: "hai nước xã hội chủ nghĩa do Đảng Cộng sản lãnh đạo thì không có vấn đề nào không thể giải quyết được", chỉ xin thêm vào câu của ngài Đại sứ lời của một người cộng sản Tiệp Khắc, nhà báo anh hùng Fuxích: "Hỡi loài người, hãy cảnh giác"!

-----------------------------------------------------

*theo Tân Tử Lăng - "Mao Trạch Đông nghìn năm công tội"

Thông điệp mở đầu năm hữu nghị Việt-Trung: Những gáo nước lạnh ngổ ngáo!

Hồng Lê Thọ

Như lãnh đạo hai nước Việt-Trung xác định, năm 2010 sẽ là năm có nhiều kỉ niệm ngày lễ lớn trong quan hệ giữa hai nước, vì thế, có thể nói 2010 là năm đánh dấu bước phát triển trên tầm cao chiến lược của quan hệ Việt-Trung. Nhưng vào cuối tháng 11/2009 bản tin của Tân Hoa Xã cho biết TQ đã cử tàu Ngư Chính 311 và Ngư Chính 303 đến vùng “Tây Sa và Nam Sa”. Bản tin này cũng nói rằng Trung Quốc có nhu cầu tuần tra vì “có hiện tượng nước ngoài lợi dụng việc tránh bão để vi phạm lãnh hải” của họ. Đây là gáo nước lạnh thứ nhất.

Tiếp đến, ngay từ những ngày đầu năm mới, chưa kịp mừng vui thì người VN chúng ta liên tiếp nhận gáo nước lạnh thứ hai từ Trung Quốc tát vào mặt: ngày 31/12/2009, Quốc Vụ viện Trung Quốc công bố “Một số ý kiến về việc đẩy mạnh phát triển xây dựng đảo du lịch quốc tế Hải Nam” chính thức cho phép mở tuyến du lịch vào quần đảo Hoàng Sa từ năm 2010 như Bí thư Tỉnh ủy Hải Nam, ông Vệ Lưu Thành, nói với các nhà báo “Chúng tôi sẽ phát triển du lịch, kinh tế và xã hội trên vùng đất và đại dương thuộc chủ quyền của TQ. Tôi không nghĩ phát triển kinh tế tại đảo Hải Nam sẽ ảnh hưởng đến nước khác” (1), xem quần đảo nầy là “ao nhà” TQ “muốn làm gì thì làm”, là quần đảo thuộc lãnh thổ của TQ, không thể tranh cãi được !(2Gáo nước lạnh thứ ba là nội dung trả lời phỏng vấn đầu năm của Đại sứ TQ tại VN. Vào ngày 6/1/2010, Đại sứ Tôn Quốc Cường nói một cách hùng hồn rằng” Kinh nghiệm quý báu nhất rút ra trong tiến trình 60 năm quan hệ Trung – Việt đó là “hợp tác sẽ phát triển, đấu tranh sẽ thất bại”, một lời khuyên của người đồng chí với 16 chữ vàng của Chủ tịch Giang Trạch Dân(đương quyền) hồi đó đã gửi gắm hay đây là một thái độ trịch thượng, hàm ý VN không nên đấu tranh chống lại TQ trong những vấn đề song phương, trong đó có vấn đề chủ quyền trên hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa ? ”Thất bại” ở đây có nghĩa gì ? Lại là “một bài học” như TQ đã xua quân sang “trừng phạt” nước ta vào năm 1979 ? Ông hẳn là một nhà ngoại giao “ngô nghê” thực thà, hay một viên quan chức quốc phòng của PLA quen thói dọa nạt ? ĐS Tôn Quốc Cường còn lớn tiếng kêu gọi VN nên “Tạm gác lại tranh chấp”; “ Nếu điều kiện chưa chín muồi” rằng” Để giải quyết tranh chấp, hai bên cần xuất phát từ đại cục, toàn cục và lợi ích căn bản của nhân dân hai nước, tạm gác lại tranh chấp, không làm ảnh hưởng đến sự phát triển bình thường, thuận lợi của quan hệ hai nước”(3)trong khi TQ vẫn tiếp tục có những hành động xâm phạm chủ quyền, lấn chiêm trên biển Đông ngày càng trắng trợn, ra sức tăng cường sự hiện diện của các loại tàu đánh cá có vũ trang trá hình, tàu tuần tra ngư nghiệp, tàu chiến cở lớn quần thảo để xua đuổi, ức hiếp và đe dọa ngư dân VN trên vùng biển của nước ta nhưng theo ngài Đại sứ thì “báo chí Trung Quốc ít đưa tin về tranh chấp trên biển, tranh chấp về nghề cá và chúng tôi luôn xuất phát từ đại cục, tuy rằng chúng tôi có lý”(!?)(4). Đại cục” mà ngài Đại sứ muốn nói ở đây phải chăng là chiến lược vươn ra giành quyền bá chủ trên biển Đông bằng lực lượng hải-không quân hùng mạnh và hiện đại trong những năm đầu thế kỷ 21.

Từ lâu,TQ đã đưa ra chủ trương “gác lại tranh chấp, cùng nhau khai thác” tài nguyên trên biển Đông trên cở sở các nước tranh chấp chủ quyền đối với quần đảo Trường Sa phải thừa nhận chủ quyền đơn phương của TQ theo đường “lưỡi bò” ham hố ! Nay Đại sứ TQ nhắc lại cũng không ra ngoài chủ trương nầy chứ nào phải TQ thừa nhận chủ quyền của VN trên quần đảo HS mà họ đã chiếm đóng bất hợp pháp bằng vũ lực vào năm 1974. Chiến lược hải quân của TQ đã vạch ra một tuyên phòng thủ đi theo đường lưỡi bò nầy biến Hoàng Sa và các đảo đã chiếm trong quần đảo Trường Sa thành những căn cứ quân sự vững chắc, những chiếc tàu sân bay cố định trên biển như tướng Trương Lê, nguyên phó tổng tham mưu trưởng PLA tuyên bố với báo chí ngày 26/9/2009(5).Hơn thế nữa,ông Lương Quang Liệt, Bộ trưởng Quốc phòng, còn nói rằng Trung Quốc không nên là đại cường duy nhất trên thế giới mà không có tàu sân bay. Đồng thời, có thông tin rằng Trung Quốc muốn triển khai hai hạm đội hàng không mẫu hạm trước năm 2015. Có bằng chứng để thế giới tin rằng Trung Quốc rất nghiêm túc trong cố gắng củng cố Vạn lý Trường thành trên biển. (6)

TQ đang nổ lực dồn sức hình thành một hạm đội gồm cả hải-lục-không quân phối hợp có thể tác chiến tầm trung vươn đến eo biển Malacca. Vì vậy trong khi chờ đợi hải quân thực hiện xong việc bố trí trận địa bằng trang thiết bị, khí tài chiến tranh hiện đại thì “tạm gác tranh chấp” chăng.

Trong khi việc thương thảo tranh chấp chủ quyền song phương hay đa phương trên biển Đông chưa triển khai thì hàng loạt hành động như trên có phải là điềm lành cho quan hệ viêt-Trung hay ngược lại gây rối rắm, căng thẳng không cần thiết. Vế thứ hai “điều kiện chưa chín mùi” mà ngài ĐS muốn nói là gì, phải chăng là quan hệ Mỹ-Trung còn nhiều vướng mắc, quan hệ với các nước ASEAN chưa lọt vào quĩ đạo mà TQ đang vạch ra, âm mưu lôi kéo và chia rẽ khối ASEAN chưa xong và nền kinh tế VN vẫn còn nằm ngoài tầm kiểm soát của TQ mặc dù kim ngạch nhập siêu trong quan hệ thương mại Việt-Trung năm nay vẫn ở mức cao.

Một nhân tố quan trọng tạo ra “điều kiện chín mùi” để chiếm đoạt toàn bộ quần đảo Trường Sa phải chăng là lúc VN rơi vào khủng hoảng kinh tế, bị cô lập, cấm vận như giai đoạn khi quan hệ Mỹ-Việt, với các nước tây phương và ASEAN chưa bình thường hóa xưa kia(7).

Tình hình quốc tế, quan hệ song phương và đa phương của VN ngày nay đã hoàn toàn khác, nay đã là thành viên của nhiều tổ chức, cơ quan quốc tế với vị trí và quan hệ mang tầm chiến lược với nhiều nước chủ yêu trên thế giới cũng như trong khu vực. Vì vậy, với những nổ lực ngoại giao, xây dựng quan hệ hợp tác nhiều mặt, đa phương hiện nay của nhà nước VN thành công bao nhiêu thì điều kiện ngăn chận bá quyền phương bắc hiệu quả bấy nhiêu, có khả năng làm suy yếu tham vọng độc chiếm biển Đông theo chủ nghĩa dân tộc Đại Hán.Trước những gáo nước lạnh mà nhà đương cuộc TQ tạt vào nước ta có thể còn tiếp diễn bằng những chiêu thức thâm độc hơn khi khát vọng về năng lượng dầu mỏ lên cao, chủ nghĩa phiêu lưu gây hấn bằng vũ lực của nhóm cực hữu trong chính quyền, quân đội PLA khuynh loát, có thể tạo ra xung đột bằng quân sự bất chấp “điều kiện” chưa chín mùi, vì vậy đây cũng là những lời cảnh báo, giúp chúng ta hiểu rõ hơn tâm địa của người bạn láng giềng để nâng cao ý thức bảo vệ chủ quyền ,độc lập dân tộc và toàn vẹn lãnh thổ kể cả biển đảo khơi xa(8).

Mong rằng năm hữu nghị Việt-Trung 2010 sẽ phải là năm TQ có thái độ và chính sách hiếu hòa, hợp tác cùng vun đắp quan hệ cộng tồn công bằng, bình đẳng, tôn trọng lẫn nhau vì lợi ích của hai dân tộc chứ không phải vừa cầm roi dọa nạt vừa hô khẩu hiệu “16 chữ vàng 4 tốt” sáo rỗng ! Miệng cười tay bắt xưng hô“đồng chí” anh em nhưng trong bụng là một “bồ” dao găm sẵn sàng “làm thịt” chúng ta .



Chú thích:

(1) http://www.bbc.co.uk/vietnamese/vietnam/2010/01/100106_china_hainan_development.shtml

(2) Tourism plan for disputed islands – South China Morning 6/1/2010

(3) http://vietbao.vn/Chinh-Tri/Cho-dieu-kien-chin-muoi-giai-quyet-tranh-chap-bien-Dong/20888092/96/

(4) Như trên

(5) Báo Sankei(Tokyo) ngày 27/6/2009

(6)http://www.bbc.co.uk/vietnamese/world/2010/01/100105_china_aircraft_carriers.shtml

(7)”Những vấn đề đảm bảo an ninh cho Sea Lane vào Nhật Bản thế kỷ 21

(8) “Cần làm gì trước hành động hăn he khủng bố của TQ” Hồng Lê Thọ (bauvinal)

Danh sách Blog của Tôi