Nơi các ông thường tìm đến nhau chia sẻ là mảnh vườn nho nhỏ được cơi nới thêm từ mặt tiền căn hộ chung cư của một ông trí thức đã thành danh, cập kề tuổi hưu trí. Ông trí thức chủ nhà coi việc tụ tập đó như một nhu cầu không thể thiếu hàng ngày, thì bà vợ ông lại xem đó là một sự phiền toái nên bà ra miễn cưỡng mở cửa rồi vào nhà làm những công việc nội trợ của mình.
Nếu bạn được ngồi tiếp xúc với các ông bạn rất dễ choáng ngợp trước những danh hiệu, những cơ quan các ông làm việc, những kết luận hoành tráng, những câu bình văn hấp dẫn, những lời phê phán cao siêu…. Tác phẩm của các ông là những tập bản thảo đánh máy vi tính để trong túi nilon kiểu văn phòng. Có lần được ngồi cạnh các ông tôi đã ghi nhanh được như thế này:
Ông A chúi đầu về phía trước, giơ tập giấy vẩy vẩy trước trước mặt các bạn chuyện, rồi liếm đầu ngón tay vào miệng giở nhanh các trang khoe: các bác đã được đọc cái gì như cái chuyện mới này của tôI chưa? Mấy đứa hội nhà văn phục sát đất phải thốt lên: kiệt tác
Ông B ngả lưng ra ghế, một tay gỡ mục kỉnh một tay xua xua lớn tiếng bảo: bác hỏi thế nghĩa là coi tôi chưa được đọc gì hơn thế à, không có gì hay để bác phục hay sao?
Ông C nhìn quanh ra ngoài một lúc, rồi ông chống tay lên hai đùi, nghiêm giọng chính khách: Thằng Đại sứ Mĩ đến nhận công vụ mới, hôm qua phải đến trình diện tôi ngay. Tôi nói thẳng với nó: Chúng tôi cần các ông giúp đỡ, chứ các ông không thể có thiệp vào việc của chúng tôi. Nó nể mình một vành.
Ông D kể về những dự án ngành mà ông tham dự, vẻ mặt hả hê, ông chiêu hớp nước chè đắc ý: Hồi tôI học ở Đông Âu, phải thừa nhận là người nước mình chẳng thua kém thằng đếch nào.